Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_1621.jpg Ntnamxua1.swf Maitruongmenyeu.mp3 BuiPhan1.mp3 CHUNG_EM_CAN_HOA_BINH.mp3 Quoc_ca1.mp3 Thay_co_cho_em_mua_xuan.mp3 Luon_tronLuon_kheoHoa_tau.mp3 Bac_Ho_voi_thieu_nhi1.flv 0.mp3 Hue_dem_trang1.mp3 Nguoi_Thay__Cam_Ly.flv NIEM_VUI_CUA_EM.mp3 NGAY_DAU_TIEN_DI_HOC1.mp3 Nhung_dieu_thay_chua_ke_Doan_Trang1.mp3 TUOI_DOI_MENH_MONG.mp3 TUOI_HONG2.mp3 Quoc_ca2.mp3 Lien_khuc_truong_xua1.mp3 Co_mot_mai_truong1.mp3

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của trường THCS Thị Cầu thành phố Bắc Ninh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Trang thơ >

    Thơ Xuân Quỳnh

        Sóng

    Dữ dội và dịu êm
    A`o ào và lặng lẽ
    Sóng không hiểu nổi mình
    Sóng tìm ra tận bể

    Ôi con sóng ngày xưa
    Và ngày sau vẫn thế
    Nỗi khát vọng tình yêu
    Bồi hồi trong ngực trẻ

    Trước muôn trùng sóng bể
    Em nghĩ về anh, em
    Em nghĩ về biển lớn
    Từ nơi nào sóng lên?

    Sóng bắt đầu từ gió
    Gió bắt đầu từ đâu?
    Em cũng không biết nữa
    Khi nào ta yêu nhau

    Con sóng dưới lòng sâu
    Con sóng trên mặt nước
    Ôi con sóng nhớ bờ
    Ngày đêm không ngủ được
    Lòng em nhớ đến anh
    Cả trong mơ còn thức

    Dẫu xuôi về phương Bắc
    Dẫu ngược về phương Nam
    Nơi nào em cũng nghĩ
    Hướng về anh - một phương

    ở ngoài kia đại dương
    Trăm nghìn con sóng đó
    Con nào chẳng tới bờ
    Dù muôn vời các trở

    Cuộc đời tuy dài thế
    Năm tháng vẫn đi qua
    Như biển kia dẫu rộng
    Mây vẫn bay về xa.

    Làm sao được tan ra
    Thành trăm con sóng nhỏ
    Giữa biển lớn tình yêu
    Để ngàn năm còn vỗ.

    29-19-1967.

    Thơ tình cuối mùa thu

    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu và hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả:
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má

    Hơi lạnh qua bàn tay
    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại...
    - Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may.
    Con chả biết được đâu
    (Thơ xuân cho con)
    Tặng Quỳnh - Thơ

    Mẹ đan tấm áo nhỏ
    Bây giờ đang màu xuân
    Mẹ thêu vào chiếc khăn
    Cái áo và cái lá

    Cỏ bờ đê rất lạ
    Xanh như là chiêm bao
    Kìa bãi ngô, bãi dâu
    Thoáng tiếng cười đâu đó.

    Mẹ đi trên hè phố
    Nghe tiếng con đạp thầm
    Mẹ nghĩ đến bàn chân
    Và con đường tít tắp
    Bỗng như lên tiếng hát
    Từ màu mạ dưới đồng
    Từ hạt cây trong rừng
    Từ cánh buồm trên biển

    Thường trong nhiều câu chuyện
    Bố vẫn nhắc về con
    Bố mới mua chiếc chăn
    Dành riêng cho con đắp

    áo con bố đã giặt
    Thơ con bố viết rồi
    Các anh con hỏi hoài:
    - Bao giờ sinh em bé?

    Cả nhà mong con thế
    Con chả biết được đâu
    Mẹ ghi lại để sau
    Lớn lên rồi con đọc

    1-1975
    Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi

    Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
    Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
    Phố xá xanh trong chiều đầy gió
    Phông màn nhung, quá khứ của đời em

    Về đâu rồi điệu hát thân quen
    Những tà áo muôn mùa rực rỡ
    Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
    Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...

    Về đâu rồi cô bé ngày xưa
    Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
    Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
    Về những làng những phố những tình yêu

    Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
    Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
    Bài hát nói về bao điều khao khát
    Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

    Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
    Người đứng hát trẻ trung như lời hát
    Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
    Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

    A mùa xuân như cầm được trên tay
    Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
    Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
    Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.

    11-1982

     Tự hát

    Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
    Trái tim em anh đã từng biết đấy
    Anh là người coi thường của cải
    Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

    Em cũng không mong nó giống mặt trời
    Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
    Lại mình anh với đêm dài câm lặng
    Mà lòng anh xa cách với lòng em

    Em trở về đúng nghĩa trái tim
    Biết làm sống những hồng cầu đã chết
    Biết lấy lại những gì đã mất
    Biết rút gần khong cách của yêu tin

    Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
    Biết khao khát những điều anh mơ ước
    Biết xúc động qua nhiều nhận thức
    Biết yêu anh và biết được anh yêu

    Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
    Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
    Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
    Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

    Em lo âu trước xa tắp đường mình
    Trái tim đập những điều không thể nói
    Trái tim đập cồn cào cơn đói
    Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

    Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
    Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
    Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
    Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi

    Bàn tay em

    Gia tài em chỉ có bàn tay
    Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
    Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy
    Quá khứ dài là mái tóc em đen
    Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
    Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
    Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
    Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay ?

    Bàn tay em ngón chẳng thon dài
    Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
    Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ
    Hái rau rền rau rệu nấu canh
    Tập vá may, tết tóc một mình
    Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

    Đường tít tắp không gian như bể
    Anh chờ em cho em vịn bàn tay
    Trong tay anh, tay của em đây
    Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ
    Trời mưa lạnh tay em khép cửa
    Em phơi mền vá áo cho anh
    Tay cắm hoa, tay để treo tranh
    Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc
    Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc.
    Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

    Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
    Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả
    Khi anh vắng bàn tay anh biết nhớ
    Lấy thời gian đan thành áo mong chờ
    Lấy thời gian em viết những dòng thơ
    Để thấy được chúng mình không chắc trở...

    Bàn tay em, gia tài bé nhỏ
    Em trao anh cùng với cuộc đời .

    Có một thời như thế

    Có một thời vừa mới bước ra
    Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
    Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
    Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
    Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.

    Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
    Trang nhật kí xé trăm lần lại viết
    Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
    Có một thời ngay cả nỗi đau
    Cùng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
    Mơ ước viển vông, niềm vui thơ dại
    Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
    Và tình yêu không ai khác ngoài anh
    Người trai mới vài lần thoáng gặp
    Luôn hi vọng để rồi luôn thất vọng

    Tôi đã cười đã khóc những không đâu
    Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
    Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt...
    Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
    Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

    Chi chút thời gian từng phút từng giờ
    Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
    Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
    Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

    Tôi đã đi mấy chặng đường xa
    Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
    Niềm mơ ước gửi vào trang viết
    Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư
    Em yêu anh hơn cả thời xưa
    (Cái thời tưởng chết vì tình ái)
    Em chẳng chét vì anh, em chẳng đổi
    Em cộng anh vào với cuộc đời em
    Em biết quên những chuyện đáng quên
    Em biết nhớ những điều em phải nhớ
    Hoa cúc tím trong bài hát cũ
    Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
    Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
    Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.

    11-1984.

     

    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa

    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
    Cuộc sống trở về bình yên
    Ngày nối nhau trên đường phố êm đềm
    Không nỗi khổ, không niềm vui kinh ngạc

    Trận mưa xuân dẫu làm ướt áo
    Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
    Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
    Không xôn xao khi nắng hè đến sớm

    Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm
    Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi.

    Gió thổi nơi này không lạnh tới nới kia
    Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo
    Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
    Tấm lòng anh trong mỗi chuyến đi xa
    Em không còn thấy nhớ những sân ga
    Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
    Khát vọng anh dẫu hoà trong sóng biển
    Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư

    Một ngày nào đọc lại dòng thơ
    Âm điệu ấy chẳng còn gieo tiếng nhạc
    Chất men nào làm em choáng váng
    Cũng phai dần theo những tháng năm xa.
    Như hòm thư không còn một phong thư
    Hết ngọn lửa lạ lùng, thôi mùa mây phiêu bạt.
    ơi trời xanh - xin trả cho vô tận
    Trời không xanh trong đáy mắt em xanh
    Và trong em không thể còn anh.
    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa.


    Xuân Quỳnh

    Thuyền và Biển.

    Chỉ có thuyền mới hiểu

    Biển mênh mông nhường nào

    Chỉ có biển mới biết


    Thuyền đi đâu, về đâu

    Những ngày không gặp nhau

     Biển bạc đầu thương nhớ

    Những ngày không gặp nhau

    Lòng thuyề đau rạn vỡ

    Nếu từ giã thuyền rồi

    Biển chỉ còn bão tố

    Nếu phải cách xa em

    Anh chỉ còn bão tố!

     

     





    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Chí @ 20:36 17/01/2010
    Số lượt xem: 489
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến